Mình rời Sài Gòn đúng một ngày trước khi có quyết định dãn cách xã hội.

Chỉ có một đêm để dọn đồ đạc, book vội chuyến bay cuối cùng, không có chút thời gian nào để tạm biệt bạn bè, hay lân la mấy chỗ quen thuộc từng gắn bó suốt 9 năm.

Rồi mình dành hẳn một tháng ở nhà để suy nghĩ nghiêm túc về tương lai, về những câu hỏi cứ ám ảnh trong đầu suốt một năm qua: tôi là ai, tôi đến thế giới này với mục đích gì và tôi nên làm gì?

Đôi lúc một vài suy nghĩ tiêu cực vụt qua trong đầu, mình sẽ làm gì đây giữa lúc cả thế giới đang quay cuồng với dịch bệnh.

Mình có bị điên không khi nghỉ việc (một công việc tốt đã gắn bó suốt 5 năm, và đang có rất nhiều cơ hội để phát triển) trong lúc biết bao người ngoài kia đang đối mặt với cảnh thất nghiệp.

Mình có khùng không khi rời bỏ một thành phố lớn để đến một nơi không phát triển bằng, và phải gầy dựng lại tất cả từ con số 0.

Nhưng rồi những suy nghĩ tiêu cực ấy cũng chẳng tồn tại được lâu vì mình hiểu có nhiều thứ phải làm ở vùng đất mới này, nhiều người sẽ phải gặp và tương tác để giúp mình trả lời được câu hỏi Ta rồi sẽ là ai?

Hiện tại mỗi sáng thức dậy mình đều thầm cảm ơn vũ trụ. Tự biết ơn nghe có vẻ là một điều gì đó xa xôi và khiên cưỡng. Nhưng sự thật là cuộc sống sẽ trả cho bạn bất cứ giá nào bạn muốn, và biết ơn về những thứ đang có rồi ta sẽ có nhiều hơn.

Mình biết ơn vì đã không phải đối mặt với dịch bệnh (một tháng covid diễn ra phức tạp mình đã kịp về nhà và nghỉ ngơi, hiện tại khi ở Đà Nẵng cuộc sống đã trở lại bình thường) điều duy nhất mình phải đối mặt là những góc khuất của chính bản thân mình.

Image for post
Hoàng hôn ở Đà Nẵng

Mình biết ơn vì chỗ ở chỉ cách biển có 15 phút chạy xe, có thể ngắm biển mọi lúc (dù hiện tại mình vẫn đang bị lạc đường).

Biết ơn vì không còn phải sống với kẹt xe và khói bụi.

Biết ơn vì những ngày cuối tuần mình đã chịu dành thời gian cho bản thân, đôi khi chỉ là leo lên một quan cà phê có thể ngắm thành phố về đêm, chơi một ván bài xì lác, nói những câu chuyện không đầu không cuối thay vì cắm mặt vào công việc.

Biết ơn vì cuối cùng cũng được sống gần người bạn thân thiết suốt 22 năm.

Biết ơn vì gần nhà có một hồ sen rộng, để mỗi tối mình có thể ra đó dành thời gian một mình và nạp lại năng lượng sau một ngày dài.

Biết ơn vì cuối cùng đã tìm được một người mà mình muốn chia sẻ và gắn bó suốt cả cuộc đời.

Biết ơn vì bản thân vẫn còn nhiều thiếu sót, vẫn còn nhiều thứ phải trau dồi để mình lại hăm hở bước vào một hành trình mới, nơi mà mình biết sẽ học được thêm nhiều thứ mỗi ngày.

Biết ơn vì mình đã tốt nghiệp một chương cũ và để một chương mới tiếp tục bắt đầu.

Nếu cả đời này chúng ta chỉ theo đuổi một thứ đó là HẠNH PHÚC. Thì mình biết rằng mình đã đi đúng đường. Và mong bạn cũng sẽ tìm được con đường đúng dành cho mình…

Image for post
Một góc ở đường Bạch Đằng
Image for post
Trăng ở Đà Nẵng mới đẹp làm sao

Ảnh: Page Đà Nẵng

#ThanksUniverse

Đọc thêm các bài viết khác tại Blog của mình: leejieun06.wordpress.com
Kết nối với mình tại Facebook:https://www.facebook.com/thuhien0694